Các chức năng được phân loại rộng rãi thành hai loại như sau -
- các chức năng được xác định trước
- chức năng do người dùng xác định
Các hàm thư viện (hoặc) được xác định trước
-
Các chức năng này đã được xác định trong thư viện hệ thống.
-
Lập trình viên có thể sử dụng lại mã hiện có trong thư viện hệ thống, điều này rất hữu ích để viết mã không bị lỗi.
-
Người dùng phải biết cú pháp của hàm.
Ví dụ:hàm sqrt () có sẵn trong thư viện math.h và cách sử dụng của nó là y =sqrt (x), trong đó x =number phải là số dương.
Nếu giá trị x là 25, tức là y =sqrt (25) thì ‘y’ =5.
Theo cách tương tự, printf () có sẵn trong thư viện stdio.h và clrscr () có trong thư viện conio.h.
Chương trình
#include<stdio.h>
#include<conio.h>
#include<math.h>
main (){
int x,y;
clrscr ();
printf (“enter a positive number”);
scanf (“ %d”, &x)
y = sqrt(x);
printf(“squareroot = %d”, y);
getch();
} Đầu ra
Enter a positive number 25 Squareroot = 5
Các chức năng do người dùng xác định
-
Các chức năng này phải do người lập trình hoặc người dùng xác định.
-
Lập trình viên phải viết mã cho các hàm như vậy và kiểm tra chúng đúng cách trước khi sử dụng.
-
Cú pháp của hàm do người dùng cung cấp nên không cần bao gồm bất kỳ tệp tiêu đề nào.
Ví dụ:main (), swap (), sum (), v.v., là một số hàm do người dùng xác định.
Ví dụ
#include<stdio.h>
#include<conio.h>
main (){
int sum (int, int);
int a, b, c;
printf (“enter 2 numbers”);
scanf (“ %d %d”, &a ,&b)
c = sum (a,b);
printf(“sum = %d”, c);
getch();
}
int sum (int a, int b){
int c;
c=a+b;
return c;
} Đầu ra
Enter 2 numbers 10 20 Sum = 30